Cảm giác những ngày ở thành phố dần trở nên vội vã đến nghẹt thở. Áp lực công việc đã chạm ngưỡng, mình cứ loay hoay trong mớ suy nghĩ ngổn ngang, đắn đo, rồi tìm đến lời khuyên của bạn bè chẳng biết là đã bao nhiêu lần.

Và, mình quyết định nghỉ việc.

Ban đầu, mình nghĩ mình sẽ về nhà, dành thời gian để học thêm ngoại ngữ, rèn luyện kỹ năng lập trình — những điều mà khi ở thành phố, nhịp sống vội vã đã cuốn đi mất.

Rồi những lá đơn cũng đã được ký, đồ đạc cũng dần được thu dọn.

Liệu đây là một bước lùi cần thiết để lấy đà hay chỉ đơn thuần là một cuộc trốn chạy?

Mình.

Thực ra, chính mình cũng chẳng rõ nữa.

...

Những ngày đầu tiên, cảm giác giống như một cơn mưa đang ào ạt trút xuống nơi nỗi lòng và tâm trí đã khô cằn bấy lâu. Không còn tiếng chuông báo thức dồn dập mỗi sáng, không cần đuổi theo thời gian để hoàn thành công việc hay cảnh chen chúc nhau hàng giờ ngoài đường trong giờ cao điểm.

Mình được ăn bữa cơm nóng hổi mẹ nấu với những món ăn kèm mình thích mà chỉ có mẹ biết, được hít thở cái không khí trong lành của quê nhà, được dành thời gian cho những thứ mình yêu thích hay chỉ đơn giản là được ngủ một giấc thiệt đã đời mà chẳng cần bận tâm hôm sau là "thứ 2".

Mình từng nghĩ, quyết định của mình thật đúng đắn, rằng tâm trí mình đã bắt đầu được chữa lành.

Nhưng khoảng thời gian dịu dàng đó chẳng ở lại được lâu.

Khi đã dần quen với nhịp sống chậm tại quê nhà, những khoảng hẫng bắt đầu xuất hiện:

  • cảm giác sốt ruột mơ hồ mỗi khi vô tình nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa vẫn đang miệt mài tiến về phía trước.
  • những câu hỏi vô tình từ người thân, hàng xóm: "Dạo này con làm gì rồi?", "Thu nhập con ổn không?", "Bao giờ con lên lại Sài Gòn?"... Câu hỏi chẳng có ý gì xấu, nhưng lòng mình lại dao động.

Lúc ấy mình mới nhận ra — nghỉ việc và rời thành phố không thể giải quyết hết mọi vấn đề, nếu như tâm trí mình còn chưa thực sự lặng.

Rốt cuộc, về nhà có phải là sự lựa chọn tốt? Mình nghĩ câu trả lời nằm ở tâm thế của chính mình:

  • Nó sẽ là một cuộc chạy trốn — nếu mình chọn trở về để né tránh thực tại và chìm đắm trong sự trì hoãn.
  • Nó sẽ là một bước lùi sâu lấy đà — nếu mình biết tận dụng khoảng nghỉ này để chăm sóc bản thân, học thêm điều mới và chân thành lắng nghe xem mình thực sự mong muốn điều gì tiếp theo.

Dù cho ở lại thành phố hay trở về nhà, điều quan trọng nhất không phải là ở đâu, mà là cả cơ thể và tâm trí mình đã sẵn sàng hay chưa.

Mong rằng những âm điệu này có thể vỗ về nỗi niềm của mình và cả của bạn nữa.